Menu
ESC

Nhập từ khóa để tìm kiếm

↑↓ Di chuyển
Enter Mở
ESC Đóng

Đang tải...

Bài 39 — Coaching Across Hierarchy — Up, Down, Lateral

Servant Leadership and Coaching Bài 39/60

Mở đầu — vì sao bài này quan trọng

Khi nói về coaching, hầu hết chúng ta mặc định một hình dung rất cụ thể: một người quản lý ngồi xuống với nhân viên cấp dưới trong buổi 1:1, đặt câu hỏi, lắng nghe, giúp họ tự tìm ra hướng đi. Đó là coaching "hướng xuống" (coaching down) — quan hệ quyền lực rõ ràng, người được coach có trách nhiệm học hỏi, và bạn có thẩm quyền để dành thời gian cho việc đó.

Nhưng thực tế công việc phức tạp hơn nhiều. Một ngày làm việc điển hình, bạn không chỉ tương tác với cấp dưới. Bạn ngồi họp với đồng nghiệp ngang cấp đang loay hoay với một vấn đề. Bạn báo cáo cho sếp — người đôi khi cũng bối rối, cũng cần một người phản chiếu suy nghĩ. Bạn làm việc chéo với trưởng phòng ban khác, người bạn chẳng có chút quyền hành nào lên họ.

Câu hỏi đặt ra là: kỹ năng coaching mà bạn học được — đặt câu hỏi mạnh, lắng nghe sâu, không vội đưa lời khuyên — liệu có dùng được với những đối tượng KHÔNG phải cấp dưới của bạn không? Câu trả lời là CÓ, nhưng bạn phải điều chỉnh cách tiếp cận rất nhiều, vì bối cảnh quyền lực (power dynamics) hoàn toàn khác.

Người lãnh đạo phục vụ (servant leader) đặc biệt cần bài này. Bởi vì tinh thần cốt lõi của servant leadership là "phục vụ trước, dẫn dắt sau" — và sự phục vụ đó không phân biệt vị trí. Bạn giúp người khác trưởng thành dù họ đứng trên, đứng ngang hay đứng dưới bạn trong sơ đồ tổ chức. Bài học này sẽ chỉ cho bạn cách coaching theo cả ba hướng: xuống (down), ngang (lateral), và lên (up) — và quan trọng nhất, cách điều chỉnh cho từng hướng để không phản tác dụng.

Khái niệm cốt lõi

Coaching across hierarchy nghĩa là áp dụng tư duy và kỹ năng coaching với những người ở các vị trí khác nhau trong cấu trúc tổ chức, chứ không chỉ với cấp dưới trực tiếp. Cùng một bộ kỹ năng, nhưng ba tình huống hoàn toàn khác nhau về quyền lực, sự cho phép (permission) và rủi ro.

Coaching hướng xuống (Down) — với cấp dưới

Đây là dạng dễ nhất và quen thuộc nhất. Bạn coaching người báo cáo trực tiếp cho mình.

Đặc điểm:

  • Bạn có "sự cho phép" mặc định. Vai trò quản lý cho bạn quyền dành thời gian ngồi lại, đặt câu hỏi, theo dõi tiến bộ. Không ai thấy lạ khi sếp coaching nhân viên.
  • Người được coach có động lực học hỏi. Họ hiểu rằng phát triển bản thân là một phần của công việc, và bạn — với tư cách người quản lý — có ảnh hưởng đến sự nghiệp của họ.
  • Cấu trúc rõ ràng. Bạn có thể lên lịch 1:1 định kỳ, đặt mục tiêu phát triển, dùng các mô hình như GROW một cách bài bản.
Rủi ro lớn nhất ở hướng xuống là coaching bị nhầm với chỉ đạo trá hình. Khi bạn có quyền lực, nhân viên dễ nghe "câu hỏi gợi ý" của bạn như một mệnh lệnh. Bạn hỏi "Em nghĩ chúng ta có nên làm theo cách A không?" — và họ hiểu ngay là "sếp muốn cách A". Ở hướng xuống, bạn phải chủ động tạo không gian an toàn để họ dám nói khác ý bạn.

Coaching hướng ngang (Lateral) — với đồng nghiệp

Đây là dạng tinh tế nhất. Bạn coaching một người ngang cấp — không có quyền hành gì với nhau.

Đặc điểm:

  • Không có sự cho phép mặc định. Nếu bạn tự nhiên chuyển sang giọng "coach" với đồng nghiệp, họ có thể thấy bạn tỏ vẻ bề trên, tự cho mình là khôn hơn.
  • Phải phi chính thức (informal). Coaching ngang hiếm khi diễn ra trong một "buổi coaching" chính thức. Nó xảy ra trong lúc ăn trưa, trong tách cà phê, trong câu hỏi giữa cuộc họp — nhẹ nhàng, không tuyên bố.
  • Quan hệ hai chiều. Hôm nay bạn coach họ, ngày mai họ coach lại bạn. Đó là quan hệ bình đẳng, có đi có lại.
Nguyên tắc vàng của coaching ngang là: xin phép trước khi coach. Một câu đơn giản như "Anh muốn nghe tôi phản hồi hay chỉ muốn xả cho nhẹ đầu?" thay đổi hoàn toàn cục diện. Nếu họ chỉ muốn xả, bạn đừng coach. Nếu họ muốn cùng suy nghĩ, lúc đó câu hỏi của bạn mới được chào đón.

Coaching hướng lên (Up) — với cấp trên

Đây là dạng nhiều người nghĩ là "không thể", nhưng thực ra rất khả thi và cực kỳ giá trị. Bạn coaching chính sếp của mình.

Đặc điểm:

  • Không bao giờ gọi tên nó là "coaching". Không sếp nào muốn nghe nhân viên nói "Để em coach anh về chuyện này". Coaching hướng lên hoàn toàn ẩn danh — nó chỉ đơn thuần là bạn đặt câu hỏi hay và lắng nghe tốt.
  • Dựa trên sự tò mò, không phải phán xét. "Anh đang cân nhắc điều gì khi quyết định thế này?" khác hoàn toàn với "Sao anh lại quyết định thế?". Cùng nội dung nhưng một câu là coaching, một câu là chất vấn.
  • Đòi hỏi sự tin tưởng đã có sẵn. Sếp phải tin bạn thực lòng muốn giúp, không phải đang chơi chính trị hay thử thách quyền lực của họ.
Coaching hướng lên hoạt động tốt nhất khi sếp của bạn đang bối rối, đang phải quyết định khó, hoặc đang cần một người "phản chiếu" (sounding board) mà không phán xét. Nhiều lãnh đạo cấp cao cực kỳ cô đơn trong việc ra quyết định — họ không thể tỏ ra yếu đuối trước cấp trên của họ, cũng không muốn lộ lo lắng với cấp dưới. Một nhân viên biết đặt câu hỏi tốt trở thành báu vật.

Sợi chỉ chung: giữ nguyên kỹ năng, đổi "permission" và "framing"

Điểm mấu chốt để nhớ cả bài: bộ kỹ năng coaching KHÔNG đổi theo hướng. Bạn vẫn lắng nghe sâu, vẫn đặt câu hỏi mở, vẫn kìm nén ham muốn đưa lời khuyên vội. Cái thay đổi là mức độ chính thứccách bạn xin phép. Xuống thì có quyền mặc định; ngang thì phải xin phép rõ ràng; lên thì phải ẩn kỹ năng đi hoàn toàn.

Tình huống thực tế

Ví dụ 1 — Coaching hướng xuống bị nhầm thành mệnh lệnh (Tiki, TP.HCM)

Chị Lan là trưởng nhóm vận hành kho tại một trung tâm fulfillment của Tiki ở khu vực TP.HCM, quản lý 6 nhân viên. Chị vừa học xong khóa coaching và rất hào hứng áp dụng. Trong buổi 1:1 với Minh — nhân viên phụ trách sắp xếp hàng — chị hỏi: "Minh nghĩ chúng ta có nên chuyển sang sắp hàng theo tần suất bán không?"

Minh gật đầu ngay: "Dạ, ý chị hay quá, em làm theo." Chị Lan tưởng mình vừa coaching thành công. Nhưng hai tuần sau, khi cách sắp xếp mới gặp trục trặc, chị mới phát hiện Minh đã thấy vấn đề từ đầu nhưng không dám nói, vì "chị đã gợi ý rồi thì em nghĩ chị muốn vậy".

Diễn giải: Vì chị Lan có quyền lực lên Minh, "câu hỏi gợi ý" của chị bị nghe như chỉ đạo. Coaching thật sự đòi hỏi câu hỏi phải THỰC SỰ mở, không có đáp án cài sẵn. Lẽ ra chị nên hỏi: "Em thấy cách sắp xếp hiện tại đang gặp khó ở đâu? Em sẽ thử cách nào?" — để Minh tự đề xuất, tự sở hữu giải pháp.

Bài học: Ở hướng xuống, quyền lực là con dao hai lưỡi. Nó cho bạn thời gian và sự cho phép để coach, nhưng cũng khiến mọi câu hỏi của bạn dễ bị nghe thành mệnh lệnh. Phải chủ động nói rõ: "Đây là câu hỏi thật, chị không có đáp án sẵn, chị muốn nghe em nghĩ."

Ví dụ 2 — Coaching hướng ngang bên tách cà phê (một agency marketing, Hà Nội)

Anh Đức và anh Tuấn cùng là Account Manager tại một agency marketing khoảng 40 người ở Hà Nội, không ai quản lý ai. Một chiều, Tuấn kéo Đức ra quán cà phê dưới nhà, than thở: "Ông ơi, khách hàng bên tôi khó chịu kinh khủng, tôi định nghỉ luôn cho xong."

Thay vì nhảy vào khuyên "đừng nghỉ" hay "ông phải làm thế này", Đức hỏi một câu đơn giản: "Ông muốn tôi góp ý, hay chỉ muốn xả một chút?" Tuấn cười: "Thôi cứ nghe tôi xả đã." Đức lắng nghe 15 phút. Khi Tuấn tự lắng xuống, Đức mới hỏi: "Nếu bỏ chuyện nghỉ việc sang một bên, điều gì ở khách này làm ông mệt nhất?" Tuấn trầm ngâm, rồi nhận ra vấn đề thật không phải khách, mà là anh đang ôm quá nhiều đầu việc và không dám nói với sếp. Cuối buổi, chính Tuấn tự đề ra việc sẽ xin phân bổ lại khối lượng công việc.

Diễn giải: Đức không hề tuyên bố "để tôi coach ông". Anh chỉ xin phép ("góp ý hay xả?"), lắng nghe, rồi đặt đúng MỘT câu hỏi mở đúng thời điểm. Đó là toàn bộ nghệ thuật coaching ngang — phi chính thức, có đi có lại, dựa trên sự tin tưởng bạn bè.

Bài học: Với đồng nghiệp ngang cấp, đừng bao giờ giả định họ muốn được coach. Xin phép trước. Và hãy nhớ rằng coaching ngang mạnh nhất khi nó diễn ra tự nhiên, không có "buổi coaching" nào cả.

Ví dụ 3 — Coaching hướng lên cho một CEO đang bối rối (một startup fintech, Singapore)

Hương là Head of Product tại một startup fintech giai đoạn Series A ở Singapore, khoảng 60 nhân sự. Founder kiêm CEO của cô — anh Raj — là người thông minh nhưng hay quyết định vội. Một hôm Raj gọi Hương vào phòng, nói dồn dập: "Chúng ta phải pivot toàn bộ sản phẩm sang mảng cho vay ngay tuần này, đối thủ đang chạy nhanh quá."

Hương biết nếu cô phản đối thẳng, Raj sẽ phòng thủ. Cô cũng biết mình không có quyền "coach" sếp. Nên cô chỉ đặt câu hỏi, bằng giọng tò mò thật sự: "Điều gì khiến anh tin mảng cho vay là hướng đúng lúc này?" Raj trả lời. "Nếu pivot mà không thành, cái giá lớn nhất chúng ta phải trả là gì?" Raj chậm lại. "Có phần nào của giả định này anh vẫn chưa chắc không?" Đến câu này Raj im lặng một lúc lâu, rồi thừa nhận: "Thật ra tôi chưa nói chuyện với một khách hàng thực nào về mảng cho vay cả."

Cuộc pivot vội vàng được hoãn lại. Raj dành hai tuần phỏng vấn khách hàng trước khi quyết định — và cuối cùng chọn một hướng đi khác an toàn hơn.

Diễn giải: Hương không một lần nào nói "anh sai" hay "để em coach anh". Cô chỉ đặt câu hỏi mở với sự tò mò chân thành, giúp Raj tự nhìn ra lỗ hổng trong giả định của mình. Đó là coaching hướng lên ở dạng tinh khiết nhất: kỹ năng ẩn hoàn toàn dưới lớp vỏ "một nhân viên tận tâm đang hỏi để hiểu".

Bài học: Bạn hoàn toàn có thể giúp sếp mình suy nghĩ rõ hơn — nhưng chỉ khi bạn dựa vào câu hỏi và sự tò mò, không phải phán xét, và không bao giờ gắn nhãn "coaching" lên đó.

Hướng dẫn từng bước

Đây là quy trình để bạn coaching qua các hướng khác nhau một cách có ý thức.

Bước 1 — Xác định hướng và bối cảnh quyền lực. Trước mỗi tương tác coaching, hỏi thầm: người này đứng trên, ngang hay dưới mình? Mình có "sự cho phép" tự nhiên để coach họ không? Câu trả lời quyết định cách bạn tiếp cận.

Bước 2 — Đánh giá "sự cho phép" (permission).

  • Xuống: Bạn có permission mặc định, nhưng vẫn nên nói rõ đây là câu hỏi thật, không phải chỉ đạo.
  • Ngang: Bạn KHÔNG có permission mặc định. Phải xin: "Bạn muốn nghe góp ý hay chỉ muốn chia sẻ?"
  • Lên: Bạn không xin permission bằng lời, mà bằng thái độ tò mò và tôn trọng. Permission đến từ mối quan hệ tin tưởng đã xây dựng.
Bước 3 — Điều chỉnh mức độ chính thức. Xuống có thể chính thức (buổi 1:1 có lịch). Ngang thường phi chính thức (cà phê, hành lang). Lên hầu như luôn phi chính thức và ẩn (một câu hỏi trong lúc trao đổi công việc).

Bước 4 — Dùng chung bộ kỹ năng lõi. Bất kể hướng nào: lắng nghe nhiều hơn nói, đặt câu hỏi mở thay vì đóng, kìm ham muốn đưa lời khuyên vội, phản chiếu lại điều bạn nghe được. Kỹ năng không đổi.

Bước 5 — Với hướng lên, thay "lời khuyên" bằng "câu hỏi tò mò". Thay vì "Anh nên làm X", hãy hỏi "Điều gì khiến anh chưa chọn hướng X?" hoặc "Cái giá của việc này là gì?". Để sếp tự đi tới kết luận.

Bước 6 — Đọc tín hiệu dừng. Nếu người kia phòng thủ, khó chịu, hoặc chỉ muốn được nghe chứ không muốn suy nghĩ — dừng coaching lại, chuyển sang lắng nghe hoặc hỗ trợ đơn thuần. Coaching sai thời điểm còn tệ hơn không coaching.

Bước 7 — Với hướng ngang, nhớ tính có đi có lại. Sau khi bạn coach đồng nghiệp, hãy sẵn sàng để họ coach lại bạn. Quan hệ bình đẳng được nuôi bằng sự cho và nhận cân bằng.

Lỗi thường gặp & mẹo

Lỗi 1 — Dùng cùng một cách coaching cho cả ba hướng. Áp phong cách coaching cấp dưới (chính thức, có cấu trúc) lên đồng nghiệp hay sếp sẽ khiến bạn trông kẻ cả và bị đề phòng. Mỗi hướng cần một mức độ tinh tế khác nhau.

Lỗi 2 — Coaching mà không xin phép ở hướng ngang. Đây là lỗi phổ biến nhất. Đồng nghiệp than thở và bạn lập tức "coach" họ bằng một loạt câu hỏi. Họ chỉ muốn được lắng nghe. Luôn hỏi: "Bạn muốn góp ý hay chỉ muốn xả?"

Lỗi 3 — Lộ ý định "coach" sếp. Không sếp nào thích cảm giác bị cấp dưới coach. Nếu bạn nói "Em muốn giúp anh nhìn rõ hơn", nhiều người sẽ tự ái. Ẩn kỹ năng đi — chỉ đơn thuần là hỏi hay và nghe kỹ.

Lỗi 4 — Câu hỏi có đáp án cài sẵn ở hướng xuống. "Em nghĩ mình nên làm cách A đúng không?" không phải coaching, đó là mệnh lệnh đội lốt. Câu hỏi coaching phải thật sự mở.

Lỗi 5 — Chất vấn thay vì tò mò ở hướng lên. "Sao anh lại quyết định thế?" nghe như buộc tội. "Anh đang cân nhắc điều gì khi quyết định thế này?" nghe như quan tâm. Cùng nội dung, khác một trời một vực.

Mẹo — Câu hỏi "vạn năng" cho mọi hướng: "Nếu chuyện này diễn ra đúng như bạn/anh mong muốn, nó sẽ trông như thế nào?" Câu này an toàn ở mọi hướng vì nó hướng về tương lai và không phán xét.

Mẹo — Với hướng lên, chọn đúng thời điểm sếp đang bối rối. Khi sếp đang chắc chắn tuyệt đối, câu hỏi của bạn sẽ bị coi là cản trở. Khi sếp đang phân vân, đúng một câu hỏi hay là món quà.

Mẹo — Xây "vốn tin tưởng" trước. Coaching hướng lên và ngang chỉ hoạt động khi đã có quan hệ tin tưởng. Đầu tư vào quan hệ trước, coaching sẽ đến tự nhiên sau.

Bài tập thực hành

Bài tập 1 — Bản đồ ba hướng. Vẽ một sơ đồ đơn giản: ở giữa là bạn, phía trên ghi tên sếp, ngang là 2-3 đồng nghiệp thân, dưới là các nhân viên (nếu có). Với mỗi người, tự đánh giá: mình có "sự cho phép" để coach họ ở mức nào (0-10)? Điều này giúp bạn ý thức rõ bối cảnh quyền lực với từng người.

Bài tập 2 — Thử một câu coaching ngang trong tuần này. Chọn một đồng nghiệp đang loay hoay với vấn đề gì đó. Lần tới khi họ than thở, thay vì khuyên ngay, hãy hỏi: "Bạn muốn nghe góp ý hay chỉ muốn chia sẻ?" Ghi lại phản ứng của họ và cảm giác của bạn.

Bài tập 3 — Chuyển lời khuyên thành câu hỏi cho sếp. Nghĩ về một tình huống gần đây bạn muốn góp ý cho sếp nhưng không dám. Viết ra lời khuyên đó, rồi biến nó thành 2 câu hỏi tò mò không phán xét. Ví dụ, "Anh nên hỏi ý khách trước" → "Chúng ta đã nghe khách nói gì về hướng này chưa?"

Bài tập 4 — Tự quan sát 1 tuần. Ghi nhật ký nhanh mỗi khi bạn coaching ai đó: hướng nào (lên/ngang/xuống), bạn có xin phép không, người kia phản ứng thế nào. Cuối tuần đọc lại, tìm ra hướng nào bạn đang làm tốt và hướng nào cần luyện thêm.

Tóm tắt

Coaching không chỉ dành cho cấp dưới. Người lãnh đạo phục vụ dùng kỹ năng coaching để giúp mọi người trưởng thành — dù họ đứng trên, ngang hay dưới mình.

Điều cần nhớ:

  • Bộ kỹ năng lõi không đổi theo hướng: lắng nghe sâu, câu hỏi mở, kìm lời khuyên vội. Cái thay đổi là mức độ chính thức và cách xin phép.
  • Xuống (down): Bạn có sự cho phép mặc định. Cẩn thận đừng để câu hỏi bị nghe thành mệnh lệnh. Câu hỏi phải thật sự mở.
  • Ngang (lateral): Không có permission mặc định — phải xin phép ("góp ý hay xả?"). Phi chính thức, hai chiều, dựa trên tin tưởng bạn bè.
  • Lên (up): Không bao giờ gọi tên là "coaching". Ẩn kỹ năng dưới sự tò mò chân thành. Chọn đúng lúc sếp đang bối rối. Dựa vào câu hỏi, không phán xét.
Khi bạn thành thạo coaching qua cả ba hướng, bạn trở thành một điểm tựa cho toàn bộ tổ chức — không phải nhờ chức danh, mà nhờ khả năng giúp bất kỳ ai xung quanh mình suy nghĩ rõ ràng hơn. Đó chính là tinh thần servant leadership ở dạng tinh khiết nhất.